Quan điểm- Page 186

Bài viết của cộng tác viên
18 February, 2014

Yêu như Robot

Chuẩn mực thì chính là luật lệ, mà luật lệ chính là sản phẩm của lí trí. Tình yêu là cái thuộc về tâm hồn, thuộc về trái tim, thuộc về điều thiêng liêng, thuộc về cái vô hạn. Lấy chuẩn mực để quy định tình yêu và mong muốn có được hạnh phúc từ đó là một việc làm điên rồ. Bởi đó chính là lấy cái thấp kiểm soát cái cao, lấy cái nhỏ đựng cái lớn, lấy cái trần tục áp đặt cái thánh thiện.…
17 February, 2014

Thiên Chức Của Người Phụ Nữ

Phụ nữ hiện đại ngoài những chuyện công việc, sự nghiệp họ còn gánh vác chuyện gia đình, chuyện chồng, chuyện con. Đã có rất nhiều người phụ nữ thành công trên thương trường, gây ảnh hưởng lớn cho xã hội, nhưng họ vẫn luôn hoàn thành những thiên chức cao cả của mình. Nếu một gia đình không có bàn tay phụ nữ, chắc hẳn là sự thiếu sót vô cùng lớn, cái tổ ấm ấy sẽ lạnh lẽo vô cùng.…
17 February, 2014

“Đàn bà con gái” không chỉ là cách gọi, cách xưng, mà còn là cách Chửi

Đàn ông, họ trọng nhất chữ Sĩ. Nên việc một người đàn ông đứng trước mặt một người đàn ông khác, kêu họ giống đàn bà thì chẳng khác nào đất dưới chân họ đột nhiên nứt nẻ, rồi vùi sâu họ xuống tận mấy chục tầng âm u. Chẳng khác nào đem cái tự tôn cao ngất của họ đá bay chỉ bằng một cước. Người nghe có thể cảm thấy bị xúc phạm nặng. Hắc tuyến bao quanh và chắc chắn sẽ xảy ra xung đột, thế mới nói lý do kế tiếp tôi nghĩ không nên dùng…
17 February, 2014

Đâu mới là nguồn động lực thực sự?

Đừng nói đâu xa, thử quan sát xung quanh bạn xem, ở chính những người bạn của bạn, tôi dám chắc không ít những bạn từng tham gia các khóa học ngắn hạn về “TẠO ĐỘNG LỰC ĐỂ THÀNH CÔNG”, hoặc nghiền ngẫm những trích dẫn của Bill Gates, Steve Jobs hay Nick Vujicic, hoặc xem đi xem lại các đoạn clip truyền cảm hứng trên youtube,… Họ có thể rất mạnh mẽ ngay sau đó, rất quyết tâm, thậm chí còn tìm đến bạn bè và thể hiện cái quyết tâm đó của họ. Hì, “qua cơn mưa, trời…
17 February, 2014

Trong khe nứt của không gian và thời gian

Ai đó từng nói rằng: “Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt” và “tình yêu chẳng qua chỉ là những khoảnh khắc thăng hoa mà thôi” thì hai khẳng định đó đều đúng với câu chuyện của những nhân vật trong “Dạ khúc” và “Người chơi Cello”. Nhưng, cái tài của tác giả là không sa đà miêu tả vào nỗi buồn thảm của bóng đêm tĩnh lặng, sau giây phút rực rỡ nở bừng của cảm xúc. Tác giả chỉ viết về những khe nứt của không gian và thời gian, nơi mà chẳng ngờ tới, những con…
17 February, 2014

Không

Tôi hỏi dòng sông có đẹp không ? Người rằng bảo có kẻ bảo không Đoàn người mải chạy theo đám bụi Dòng sông nằm đó có như không Tôi hỏi thiền sư ngồi kiết lặng Dòng sông chẳng há đẹp lắm ông ? Lão cười nhoẻn miệng rồi cất tiếng Nó là chẳng đẹp cũng chẳng không…
17 February, 2014

Làm Gì Thì Làm Ngay Đi, Nhiều Khi Để Đó Sẽ Thành Không Bao Giờ!

Từng nghe một câu chuyện về một anh chàng, suốt ngày anh ấy cứ ngồi cầu nguyện được trúng vé số. Anh ta ngồi vẽ vời, tưởng tượng ra một đống những dự định sẽ làm sau khi trúng số độc đắc. Nhưng thật vô ích khi anh ta chẳng bao giờ chịu bỏ tiền ra mua vé số. Cũng giống như cuộc đời bạn vậy! Bạn cứ mãi vẽ ra những dự định, kế hoạch cho tương lai mà chẳng bao giờ chịu thực hiện. Để rồi cuộc đời bạn cũng giống như chàng trai mơ trúng số.…
17 February, 2014

Đêm nhọc nhằn và hộp cháo niềm vui…

Tôi nhớ những mâm cơm thừa mứa ở nhà, mẹ nấu toàn thịt thà ngon ngọt mà tôi chán chê chẳng thèm ăn. Tôi nhớ những buổi ăn uống chè chén cùng bạn bè, hết món này đến món khác, cạn lon này lại khui lon khác. Và tôi nhớ về bữa trưa gần nhất của mình là 25 ngàn, gần bằng cả ngày lao động nhọc nhằn của ông… Một thân một mình, một công việc cho mỗi ngày giống như nhau… Có vô vọng lắm không ông? Có đơn độc lắm không ông? Khi sự tồn tại là…
17 February, 2014

[Ebook] Sinh ra để làm gì?

Chợt mở mắt, thì ra là tôi đang mơ, tôi mơ một giấc mơ dài, trong cơn mộng mị đó, người ta dẫn tôi đi đến những nơi họ thích, người ta khoe với tôi về kho báu toàn là vàng của họ, họ nói với tôi những điều họ thích mà chẳng thèm lắng nghe tôi, tôi được dẫn đi khắp nơi mà chẳng hề cảm thấy vui với mớ cảm xúc ngột ngạt đó. May quá! Giờ thì tôi đã tỉnh hẳn. Tôi dậy và đi rửa mặt, tôi kéo rèm cửa và mở tung cánh cửa sổ,…
16 February, 2014

Vậy thì ai sẽ mang ô đến cho ai ???

Sẽ ra sao nếu tất cả chúng ta đều đang trốn tránh cuộc đời này ? Trốn tránh từng giọt mưa Trốn tránh từng cơn gió Sợ bàn chân yếu mềm sẽ vấp phải mảnh vỡ Cứ đứng co ro và chờ ai đó mang ô đến cho ta rồi nói nhỏ Rằng ta sẽ được ủi an và sẽ được che chở Sẽ ra sao… nếu tất cả chúng ta đều đang trốn tránh trong lo sợ ? Vậy thì ai sẽ mang ô đến cho ai ???…
1 184 185 186 187 188 249

FOLLOW US

Banner