Quan điểm- Page 141

Bài viết của cộng tác viên

Đọc sách

Ngày xưa, có câu nói của ai đó đã thành danh ngôn: “Họ chỉ sợ những người đọc một cuốn sách.” Có lẽ đó chỉ là một cách nói. Sự thật, không có ai hiểu một cuốn sách, dù chỉ ở mức vừa phải, nếu chỉ đọc một cuốn đó thôi. Người ta phải đọc cả ngàn cuốn sách mới hiểu được sâu sắc cuốn sách đầu tiên họ đọc. Lý do là cuốn sách nào cũng có tính liên văn bản: Nó có hàng ngàn sự nối kết chằng chịt với các cuốn sách khác. Chỉ dừng lại một…

Tại sao tôi đọc tiểu thuyết?

Tiểu thuyết, trong khi không mang mục đích thông tin, chuyên chở kiến thức, lại làm cho ta hiểu về con người, về lòng tin, nơi họ sống, lịch sử, thời tiết, mùa màng… sâu hơn những sách chuyên đề. Cơ quan nhi đồng của Liên hiệp quốc có thể thống kê về số trẻ con được sinh ra trong một năm nào đó ở một nơi nào đó ở Phi châu, số trẻ con đau yếu, được chữa bệnh hoặc không được chữa, chế độ dinh dưỡng của chúng, được đến trường, học nghề hay đi cuốc đất. Đọc…

Câu chuyện “Tôi chúc bạn thật đủ!”

Tôi chúc bạn tôi thật đủ để mong rằng họ sẽ đủ thất bại để nhận ra giá trị của thành công. Tôi chúc bạn tôi thật đủ may mắn, cũng chúc họ đủ thành công, đủ hạnh phúc. Có lẽ còn nhiều hơn thế nữa, tôi không mong họ luôn vui vẻ, bởi chỉ có kẻ điên mới không biết buồn, tôi cũng chẳng mong họ mãi mãi may mắn vì chẳng ai sống được một đời như Xuân Tóc Đỏ, tôi lại càng không mong chờ họ quá hạnh phúc, vì cuộc đời ai cũng vậy, đều phải…

Viết đi!

Hãy viết đi, viết nhiều hơn! Có viết mới thấy giữa văn nói và văn viết khác nhau đến như nào. Có viết ra mới thấy người Việt chưa chắc đã giỏi Tiếng Việt như mình nghĩ đâu. Có viết mới thấy sự sắp xếp từ, lựa chọn câu chữ trong văn nó cũng là cả một nghệ thuật thu hút. Xung quanh ta nhiều người viết, đúng hơn thì dùng chữ nhiều thật đấy, nhưng để nói đến viết chuẩn, viết giỏi thì hiếm lắm. 12 năm học văn, dùng chữ Việt đến từng này tuổi rồi nhưng bảo…

Tình bạn – món quà quý giá của cuộc sống

Giữ một người bạn đã khó. Đánh mất đi một người bạn là một mất mát lớn. Nhưng cuộc sống vốn khó lường. Chỉ khi thực sự cảm nhận mất đi một người bạn tốt người ta mới thấy hối tiếc. Có những cái đã qua mãi mãi không bao giờ trở lại. Một người bạn thân sẽ chỉ còn là bạn bè xã giao nếu sự tôn trọng không còn. Thế vẫn còn là may mắn, hơn là thành kẻ thù. Người bạn tốt thì mãi mãi vẫn là bạn tốt, nhưng sự thân thiết, sự chia sẻ cũng…

Lại nói về lòng yêu nước

Bản thân chữ “yêu” đã không hề giản đơn rồi. Yêu là phải có sự hy sinh, yêu ai hay cái gì cũng thế. Cha mẹ yêu con mình phải hy sinh tuổi thanh xuân, thời gian, sức khỏe,… Bạn yêu bất cứ thứ gì cũng phải hy sinh thời gian, vật chất cho nó. Những đôi lứa yêu nhau phải hy sinh thời gian, không gian, có khi là những mối quan hệ, những hờn dỗi, ghen tuông, tự ái… Như đã nói, không có sự hy sinh nghĩa là bạn chưa yêu, chưa đâu! Nhưng trước khi muốn…

Thần chú là thứ có thật!

Thật ra cũng có hơi quá lời, khi gán cho những câu châm ngôn, danh ngôn hay những câu nói khuyết danh ý nghĩa như trên là thần chú. Nhưng có sao đâu, ở cái thế giới chúng ta đang sống, khi niềm tin vào những phép màu ngày càng khan hiếm dần, thì một chút "cổ tích hóa" như thế này biết đâu lại có ích, biết đâu lại đưa chúng ta quay trở lại thời còn thơ bé, nơi mà tâm trí ta rộng mở để đón nhận những điều mới lạ mỗi ngày với niềm hân hoan…

Tâm sự một ngày chủ nhật

Chúng ta đang ở một thế kỷ văn minh Không phải là thời máu phải trả bằng máu Độc lập – tự do – dân chủ - hòa bình Đâu phải những thứ dễ dàng mà có được. Thứ cần chống là những điều bạo ngược Là những giáo điều, tệ nạn, bất công Nhưng xin lỗi, không phải bằng bạo lực Mà sẽ là yêu thương, những đóa hoa hồng. Tôi muốn nói một điều cần phải nói Bằng chính nghĩ suy lương tri của mình: Đất nước này đang rất cần các bạn Xây dựng nó bắt đầu…

Nhớ nội

Ba nói chiều nay Ba buồn Ba nhớ nội Nhớ mảnh quê nghèo mưa nắng chiếc xuồng đôi Nhớ liếp tre giăng trâu khát cỏ lên đồi Nhớ mụn cơm cháy giành nhau vui như hội…
1 139 140 141 142 143 249

FOLLOW US

Banner