Quan điểm- Page 121

Bài viết của cộng tác viên
6 September, 2014

Ngày mùa thu và khúc vô ngôn

Những đám mây dặn dò ngọn cây xám đừng khóc trong ngày áp thấp bầu trời mùa thu không mang màu xanh lá cây không lời mộng mơ hoa bướm an nhiên không thật thà lật lọng khóc bên viên an thần giãy tung thềm đêm bạch tạng…
6 September, 2014

Vì sao tôi tham gia tổ chức “Cơm Có Thịt”

Và thực tế đã chứng minh như vậy. Một thời gian ngắn ngủi tham gia Cơm Có Thịt, tôi đã có thêm rất nhiều người bạn mới, có những người chưa từng gặp ngoài đời, nhưng họ rất chân thành, họ âm thầm nhắn tin, tỏ ý muốn hỗ trợ thêm cho những hoạt động của chúng tôi. Họ - những người tôi chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẵn sàng bỏ cả ngày để đi giao những tấm bookmark, những chiếc khăn len gửi sang cho chúng tôi cho kịp chuyến bay, để bán hàng gây quỹ. Họ -…
6 September, 2014

Học để làm gì?

Một chút tư lự để suy ngẫm câu trả lời cho chính mình: “Học để làm gì Linh?” Tôi sinh ra ở miền Trung – một vùng đất “chó ăn đá, gà ăn sỏi”, quanh năm chịu rét như cắt da, chịu nóng như thiêu đốt và chịu đói như cơm bữa. Vậy đừng trả lời tôi “học để làm người”, tôi chỉ biết học để thoát cái nghèo, thoát đúng nghĩa bằng vận dụng chất xám và óc sáng tạo, thoát bằng thực chất bản lĩnh và sự hội tụ tri thức. Hãy thử nghĩ mà xem, bạn sống…
6 September, 2014

Hai mươi, xưa và nay

Hai mươi xưa đã trưởng thành Hai mươi nay vẫn là người trẻ con. Hai mươi xưa tình sắt son Hai mươi nay đã chia tay vài lần. Hai mươi xưa ít sai lầm Hai mươi nay thấy cứ nhầm đường thôi. Hai mươi xưa chẳng đơn côi Hai mươi nay chỉ mình tôi với đời. Hai mươi xưa thích nói cười Hai mươi nay chỉ thấy toàn người “câm”.…
4 September, 2014

Đam mê ơi, mi ở đâu?

Nhớ lại những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, mình thấy ấn tượng, thích thú với thầy cô nào, vì sao mình thích, bây giờ áp dụng lại. Mình cũng nhớ cả những thầy cô mình không thể thích được để tự rút kinh nghiệm. Dần dần từng bước một, tôi nhận ra một điều dạy học không hề nhàm chán, nó quả thực là một sự nghiệp lớn lao. Đó là cơ hội và thử thách với tất cả những ai có tình yêu con người, có trách nhiệm với lớp trẻ, với xã hội.…
4 September, 2014

Thời gian chính là vật liệu của cuộc sống, xin đừng lãng phí…

Chúng ta sống lướt trên đời tưởng đâu để tiết kiệm thời gian nhưng kỳ thực là đang lãng phí thời gian một cách khủng khiếp. Mọi thứ trong xã hội đều là mì ăn liền, những bữa ăn ăn liền, những trang tin tức ăn liền, những sản phẩm công nghệ ăn liền, những bộ phim ăn liền cho tới những cuốn sách ăn liền. Tất cả đều do quan niệm sai lầm của chúng ta về thời gian, điều đó làm rối tung mọi thứ. Làm cho chúng ta sống bằng một trái tim vội vã cuống cuồng…
4 September, 2014

Thị trường và đạo đức (kỳ 2)

Những người biện hộ cho chủ nghĩa tư bản không biết trả lời như thế nào vì họ đã công nhận lý do chủ yếu cho sự phê phán của chủ nghĩa cộng sản rồi. Họ cần phải thoát ra khỏi nỗi ám ảnh về tư lợi và bắt đầu nhìn thấy những giá trị mà chủ nghĩa tư bản tạo ra không chỉ cho các nhà đầu tư – mặc dù dĩ nhiên là như thế rồi, mà còn tạo ra giá trị cho tất cả những người tham gia mua bán với doanh nghiệp: tạo ra giá trị…
4 September, 2014

Tôi đi học

Bao lâu nữa thì tôi sẽ lại tự hỏi sinh viên khác gì với những người đi làm ngoài kia rồi chợt nhận ra tôi đã đi làm, đã quên đi phân nửa những kí ức thời còn tung hoành dọc ngang, vô lo vô nghĩ cùng đám anh em chiến hữu? Không cầu thời gian có thể ngừng trôi, tôi chỉ cầu trí nhớ tốt một chút để những ký ức đẹp mãi hiện hữu trong cuộc sống của mình. Bởi thế, ngày mai, tôi đi học……
4 September, 2014

Ai cho Hào Anh… lương thiện?

Và cái mà cả xã hội kỳ vọng vào mới đáng sợ: “Giờ con muốn làm người tốt cũng khó quá! Con không ăn trộm, cũng bị cho là ăn trộm. Giờ con đi đâu, xin việc gì cũng có người nói ra, nói vào. Con nhuộm tóc, con đeo bông tai cũng bị để ý. Trong khi con làm những việc tốt, thì chẳng được ai quan tâm, động viên.” Nỗi khổ của Hào Anh chính là ở đó! Tưởng như được cả xã hội quan tâm mà không phải. Bởi sự thực "ai cũng tỏ ra hiểu mà…
4 September, 2014

Chuyện cậu bé Hào Anh năm nào – Cần câu và con cá

Và giờ chúng ta tiếc nuối con cá ngày xưa cũng chỉ vì chúng ta không hiểu. Chúng ta không hiểu bản chất của bi kịch lần thứ hai này là quả của nhân chúng ta gieo. Là thứ rục ruỗng còn sót lại của con cá ngày đó. Chuyện của em làm tôi nhớ tới rất nhiều những gia đình nông thôn tan nát khác chỉ vì giải tỏa, hiện đại hóa, giải phóng mặt bằng. Những con người quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho giời đột nhiên được đổi cái cần vất vả kiếm ăn…
1 119 120 121 122 123 249

FOLLOW US

Banner