Triết Học Đường Phố

Triết Học Đường Phố

"Thà chết cho một ý tưởng bất diệt, còn hơn sống cho một ý tưởng phù du." — Steven Biko

Âm nhạc của Trịnh Công Sơn chính là sự cưu mang

Đôi khi, lòng mình buồn sắp khóc, những nỗi niềm nghẹt thở của mình khi nghe nhạc của ông thì tự nhiên mềm nhũn ra, nó không còn là những bi kịch của thân phận con người mà biến thành những khổ đau hiển nhiên thâm trầm của sự lựa chọn. Lúc đó, chúng ta sẽ hiểu vì sao những con sâu đục vào thân cây bầu gió để rồi cây tiết ra những chất dịch, biến vết thương thành trầm hương quý báu. Âm nhạc của ông chính là sự cưu mang, cưu mang những nỗi đau hiển nhiên…

Con đường lạnh giá

Con đường đến với sự thật là con đường cô quạnh, con đường mà bạn phải tự đi một mình và thậm chí là không có ai đi cùng với mình. Đó là con đường đòi hỏi bạn dám chịu trách nhiệm, dám chấp nhận, dám từ bỏ, dám đương đầu, dám suy nghĩ, dám khác biệt, toàn những điều khó khăn. Đó là con đường lạnh giá vì nó vắng bóng người. Nhưng đổi lại, bạn sẽ không phải chịu sự giày vò giữa việc phải lựa chọn, tình cảm hay lí trí, mạnh mẽ hay yếu đuối cũng…

Đi – Khát khao cháy bỏng

Tôi hiểu cảm giác của chị. Có những lúc trong cuộc sống, chúng ta khát khao một sự xê dịch. Là một chuyến đi, là trải nghiệm khác, là môi trường khác. Bất cứ cái gì cũng được, chỉ cần đôi chân được chuyển động. Để cứu cuộc sống mình ra khỏi vũng lầy nhàm chán, tù túng như chiếc thùng rác rỗng. Đó là khi tôi bước sang tuổi 19. Đó là khi chị tốt nghiệp Đại học. Đó có thể là một ngày bạn còn rất trẻ, bàng hoàng nhận ra mình chẳng có gì trong tay. Xe…

Yêu không bao giờ khổ, yêu sai mới khổ

Bạn đã tự đặt mình và mọi người vào trong vòng nguy hiểm chỉ vì cách yêu đi kèm với các điều kiện của mình. Có những người vô thức mang bên mình chỉ một quả bom thôi, nhưng họ đưa nó hết từ mối quan hệ này sang mối quan hệ khác. Lần nào nó cũng phát nổ vì cùng một lí do và người đó liên tục than vãn rằng sao cuộc đời thật là bất hạnh, rồi đổ lỗi cho không biết bao nhiêu người mà họ yêu thương.…

Hài Hước Việc Chỉ Trích Top 10 Tựa Sách Bán Chạy Nhất Hội Sách 2014

Một khi đã là người viết dù viết nghiệp dư hay viết chuyên nghiệp, thì những gì họ viết ra đều là bằng tấm lòng và trái tim của họ, tất cả những thứ ấy đều là những đứa con tinh thần của họ, ai cũng nung nấu khát khao và mơ màng về những cuốn sách riêng của mình. Hài cái ở chỗ, có những người luôn miệng dự tính ra bản thảo này, bản thảo kia cho cuốn sách này cuốn sách nọ, lại lên án những cuốn sách "thị trường", họ có dám chắc được những cuốn…

Cách làm bạn tự hào vì mình là Người Việt Nam

Quan điểm của bản thân mình, chuyện xấu người ta thường quan tâm hơn chuyện tốt. Nếu bạn bị ngã xe ở đường 3/2 hay trong trường đại học cần thơ, sẽ có rất nhiều bạn chạy đến giúp bạn (trừ việc bạn phóng nhanh vượt ẩu bị té nhá). Nếu bạn làm quên gác chân chống khi chạy xe, sẽ có rất nhiều bạn chạy đến nhắc bạn. Nếu một người bạn nào đó gặp khó khăn, nhiều bạn sẽ giúp đỡ. Nếu bạn bị bệnh phải vào việc, bạn bè sẽ đến thăm... Bạn thấy đó, người Việt…

“Sinh viên Việt Nam làm được, tại sao mày lại không?”

Tôi may mắn được biết nhiều người bạn từng chủ động có một chuyến đi tới Philippin, Indonesia, Malaysia… để trải nghiệm và thay đổi. Và qua những câu chuyện họ kể, tôi nhận ra rằng: Càng đi xa, thì những tư duy chúng ta tưởng đúng, càng bị va đập, đổi thay dữ dội. Càng đi xa, chúng ta càng tự tin vào bản thân mình. Vì chúng ta đã làm được những điều bạn tưởng là không thể. Tôi đang trên con đường biến chuyến đi đó thành hiện thực. Để thấy những nền văn hóa va đập…

Đáp án tối hậu – Isaac Asimov

Ý thức là gì? Đấng siêu nhiên là gì? Ý Thức có tồn tại vĩnh viễn không?... Hàng ngàn câu hỏi như vậy đã ám ảnh chúng ta từ khi con người hằng biết suy nghĩ. Nhưng đáp án tối hậu thì vẫn mãi chưa được tìm ra. Truyện dưới đây như một cách nhìn của Isaac Asimov người viết truyện viễn tưởng hay nhất của thế kỷ trước về ý thức và đấng siêu nhiên.…

Khoảnh khắc

Đừng đánh rơi như ba nhe con Không tìm lại được đâu, như ba đã từng tiếc nuối Không cảm nhận được đâu, như ba đã từng ôm siết (mặc dầu cơ thể nào cũng vừa một vòng tay… Và giọt mồ hôi thì cũng mặn như nước mắt đang chờ tuôn chảy) Đừng đánh rơi như ba nhe con Để rồi cả đời tự trách, chỉ vì sao lúc đó vòng tay không siết chặt Để rồi cả đời tự an ủi rằng rồi cảm giác sẽ nguôi ngoai… (Nhưng con sẽ thấy có những sai lầm chẳng thể…

Con nghiện trà đá

Có lẽ lời giải thích này thật ngớ ngẩn, nhưng... hình như khi chúng ta quen sống vô nghĩa, chúng ta càng cố gắng truy cầu thêm thật nhiều sự vô nghĩa để cuộc đời mình tiếp tục trở nên... vô nghĩa hơn nữa! Giống như nhiều người, hễ đã trượt ngã là trượt dài, dài mãi, không đứng lên được. Vả lại, khi ngồi trà đá, học được cách quên đi vị đắng, nhạt thếch của nó, người ta cũng được rèn luyện để lãng quên (mà đúng hơn là chấp nhận) sự nhạt thếch của cuộc đời mình.…
1 145 146 147 148 149 227

FOLLOW US

Banner